Ở MỘT GÓC
RỪNG
Say
đủ thứ,
Sao em không say một cuộc tình
Chẳng lẻ thiếu đi một gốc tùng
Chẳng lẻ rồi em cùng thiếu phụ
Cùng với thời gian cùng thiên thu !
Theo gió tàn phai ôm nhan sắc
Thổi xuống trần gian lạnh kiếp người
Em ơi, em ơi hề Em ơi
Nắng tươi màu lá em là nắng
Mưa bạt trời xanh em như mây
Biển dạt daò xô em hoá sóng
Vỗ nát trời xưa ghềnh đá im
Hỏi trong nhân thế từng hạt máu
Giọt nào chưa say với con tim
Trăm năm chưa đủ cho đời sống
Hỏi thử ngàn năm có được không.

Comments
Post a Comment