Skip to main content

MẮT HUYỀN TRÂN




NGUYỄN ĐẶNG MỪNG



MẮT HUYỀN TRÂN

Ra quê gặp  lúc trời mưa bão                                                                                                                               
Cụng trán người xưa tiếng sấm rền                                                                                                            
Nửa đêm giật mình tưởng bom nổ

Quê hiền ếch nhái kêu buồn tênh                                                                                                                       


Xưa bom đạn xé chừ giông bão
Ngập ngụa đời nhau lổ mội* tràn
Mạ kêu trời ơi cơn mưa át
Cha ngâm mình níu một tàn nhang

Gân guốc mặt cha dây thừng cột
Nước mắt mạ khô chỗ em nằm                                                      
Dùng dằng ở đi mần răng được
Lăng mộ cha ông từ trăm năm


Chỗ eo ai cột quê mình lại
Ngọc Vạn**– Phương Nam – bão xứ Tần
Đất bạc sự đời trôi ra biển
Hoàng Sa gió tạt mắt Huyền Trân.










* Lỗ mội: Lỗ nước ngầm khó phát hiện và rất nguy hiểm vì khó nhận ra. Quê mình có câu: Nước chảy ào ào không bằng hao lỗ mội.

* * Công nữ Ngọc Vạn: Công nữ
Ngọc Vạn là con gái Chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên. Năm Canh Thân 1620, bà được gả cho vua Chân Lạp là Chey Chetta II và cuộc hôn nhân này đã giúp Chúa Nguyễn mở rộng được lãnh địa thêm về phía Nam.






Comments

Popular posts from this blog

Ở MỘT GÓC RỪNG

                                 Ở   MỘT   GÓC   RỪNG Say đủ thứ, Sao em không say một cuộc tình Rừng ơi ngàn vạn thân danh mộc Chẳng lẻ thiếu đi một gốc tùng Chẳng lẻ rồi em cùng thiếu phụ Cùng với thời gian cùng thiên thu ! Theo gió tàn phai ôm nhan sắc Thổi xuống trần gian lạnh kiếp người Em ơi, em ơi hề Em ơi Nắng tươi màu lá em là nắng Mưa bạt trời xanh em như mây Biển dạt daò xô em hoá sóng Vỗ nát trời xưa ghềnh đá im Hỏi trong nhân thế từng hạt máu Giọt nào chưa say với con tim Trăm năm chưa đủ cho đời sống Hỏi thử  ngàn năm có được khôn g.
LỜI HẸN .
CUNG TÍCH BIỀN MÙI CỦA GIÓ MÙA  . Ngòai bảy mươi tuổi, hãy còn khỏe mạnh, minh mẫn; từ bao năm, Cụ Gàn tiêu biểu cho niềm vui, lòng tận tụy với xã hội. Ngồi gần cụ, bên cốc cà phê, năm ba bè bạn, thì thật thú vị, vì sự dẫn dắt câu chuyện, lý giải các sự kiện lịch sử, văn chương, triết học.  Kiến thức sâu rộng, biết nhiều ngoại ngữ nên nguồn đọc của cụ Gàn không lệ thuộc vào sách nhập nội thông qua dịch thuật. Cách nói ngắn gọn, hàm súc, nhiều ẩn dụ, đậm chất hài huớc. Giọng cụ hiền hòa, hấp dẫn; không dạy đời, không cường điệu; rất chân tình, nhưng thẳng thắn, vì tôn trọng sự thật.  Cụ là nguồn tư liệu phong phú cho các ký giả trẻ muốn tìm hiểu sinh họat của Sài Gòn cũ, từ chuyện chính trường đến chỗ ăn chơi, nhà hàng vũ trường; từ tổ chức guồng máy hành chính đến hệ thống quân đội. Cụ là cố vấn đặc trị thiếu hụt kiến thức nhiều mặt, cho quý vị thạc sĩ tiến sĩ nội địa có ngọn mà thiếu cái gốc, đang giảng dạy ở một số Đại học hiện nay.  Cụ Gàn n...