Skip to main content




Zulu DC
Đọc Thơ


                                                        KHÚC THỤY DU

Ngày xưa, trên chiến đĩnh từ An Giang về Sài Gòn, khi tàu vào khu vực Mĩ Thuận, bên hữu ngạn, ngay ngả ba Sông Tiền với Sông Cỗ Chiên là Thị xã Vĩnh Long. Nay đứng trên cầu Mĩ thuận, nhìn về phía Đông Nam, những khi trời trong chúng ta cũng thấy thành phố Vĩnh Long như tranh vẽ.
.
Vĩnh Long xưa nay là một thành phố hiền hoà, cây xanh, bóng mát. Thành phố có bưởi năm roi, có khoai lang mắm sống, cá tai tượng chiên xù ..... lôi cuốn du khách. Tôi thích thành phố Vĩnh Long bằng một thứ ít ai lựa chọn, thành phố có hương hoa bưởi, hoa cau ngan ngát khắp những nẻo đường. Bây giờ, ngút ngàn cách biệt, tôi nghĩ về Vĩnh Long trong hoa bưởi hoa cau còn có hương thơ nữa.

*
Tôi thường đánh dấu những chuyến đi trong đời bằng những vật kĩ niệm, có thể chỉ là một viên đá cuội nhặt được trên đường, nhưng thường thì tôi mua. Thói quen trở thành nhu cầu từ bao giờ. Thói quen đó chi phối cả những khi tôi lang thang trên các trang mạng xã hội, thay vì nhặt viên đá, tôi nhặt những câu thơ, những bài văn. Khúc Thuỵ Du là một trường hợp như vậy.

ĐÊM ... TỪ HIẾU

Đêm trên đồi thông Từ Hiếu
Trăng nửa gầy như rọi chiếu hồn ta
Ai biết ai có đậm đà
Ta cứ gọi dẫu người xa cách biệt !

Tình mới như nhành Mai chiết
Lớn từng ngày ...người có biết dấu vân
Của đôi tay thuở bâng khuâng
In rất đậm ...dẫu chân trời vạn dậm

Đêm trên đồi trôi chầm chậm
Để ta ngồi nghe khắc khoải cô đơn
Về rồi còn lại dấu chân
In rất đậm ...mà xa dần mất hút !

Đêm ơi , xin dừng một chút
Cho ta gọi người đã ngút ngàn xa
Ai biết ai có đậm đà
Riêng ta chết giữa ta bà từ đây !

Bài thơ như ánh sáng soi vào từng kĩ niệm, thuở học trò tôi được chú Hoà, chú Kỳ ở chùa Từ Hiếu mời ăn chuối, ăn cam ..... Nay chữ nghĩa và âm điệu trong "Đêm ... Từ Hiếu" cứ nhảy ra, nhảy vào trong tâm trí, tôi băn khoăn tự hỏi, Khúc Thuỵ Du (KTD) là ai ?
Thì ra tác giả "Đêm ... Từ Hiếu" người Vĩnh Long, một thành phố cũng từng hằn lên dấu chân tôi như đồi Từ Hiếu những năm xưa.

Để viết về một tác giả, tôi tìm đọc toàn bộ thơ của KTD xuất hiện trên trang Facebook, mỗi bài là một tâm trạng, một cấu trúc thơ khác nhau. Chữ nghĩa trong thơ KTD có khi lạ, bất ngờ. Gần như KTD đã là một phong cách, một dáng thơ riêng.


Mai tôi về -em ở lại thôi
Không đưa nhau mà luôn bên cạnh
Cuối Thu rồi sắc màu hiu quạnh
Tôi gọi em - người đàn bà cũ ...Của tôi !
(Chia tay - Người đàn bà củ)ũ

KTD 2.jpg



Tình mới như nhành Mai chiết
Lớn từng ngày ...người có biết dấu vân
Của đôi tay thuở bâng khuâng
In rất đậm ...dẫu chân trời vạn dậm
(Đêm TỪ  HIẾU)


Không khí, nước và chữ nghĩa ai cũng dùng, nhưng chỉ chữ nghĩa là con người có thể khoác cho nó chiếc áo riêng. Khi nghe một bài hát của Trịnh Công Sơn, chúng ta không lẫn lộn với bất cứ nhạc sĩ nào, Phạm Duy, Văn Cao hay Phạm Đình Chương cũng có những chiếc áo riêng. Trong thơ KTD chưa hẳn là chiếc áo, nhưng đã là một giải lụa.

BỈ NGẠN

Chen lấn chi trần gian
Nẻo Dục , Sắc ...luân hồi
Ta buông tình tăm tối
Trên hai bàn tay trôi
Bỉ ngạn ...thôi cùng qua
Đắm chìm chi mê ảo
Vô Sắc ...lầm hương hoa
Để lòng riêng nhạt nhoà !
Chắp tay xua ảo vọng
Tìm khoác áo chân như
Bụi tro những dòng thư
Khói bay mờ cay mắt !
Đáo bỉ ngạn ...về đâu
Đa đoan chi bể sầu
Đời người rồi qua mau
Đáo bỉ ngạn ...về đâu !

Thơ KTD không chen lấn giữa rừng thi sĩ đời nay, nó như khóm cây, bờ dậu có hoa thơm. Nó như cánh chim bằng bay giữa trời xanh.
Ở trong thơ KTD ta nhận ra một phong cách riêng, bằng tâm cảm vượt ra ngoài thi pháp, đôi khi vướng vất nét tiền chiến, tuyệt nhiên nàng không chạy theo phong trào thơ mới, hiện đại, hậu hiện đại hay tân hình thức. Thơ KTD không làm cho người đọc dị ứng với chữ nghĩa.
Với KTTD, thơ như là tặng phẩm của tâm hồn cho cuộc đời, cho tình yêu. Thơ làm phong phú cuộc sống và làm đẹp thêm cuộc đời.

Về thôi em !
Bóng chiều đã đổ
Ta chia tay , ghế đá lặng buồn
Ngày mai nhé !
Ta lại vào công viên nữa
Chỗ ngồi này ...như cổ tích ngày xưa !
(Ngày xưa)

“Về thôi em, bóng chiều đã đổ” thơ hồn nhiên như nói, “ta chia tay, ghế đá lặng buồn” chàng với nàng chia tay, sao ghế đá lặng buồn.  Nắm bắt tình tiết diễn tả thành thơ thật điệu nghệ, duyên dáng, ghế đá lặng buồn là hình ảnh nói lên từng gặp gở, hẹn hò vừa thơ mộng, vừa thân thiết của đôi tình nhân.  Trong nỗi buồn ghế đá công viên, vẽ nên trong tâm tưởng chúng ta bao nhiêu là hình ảnh.
“Ngày mai nhé, Ta lại vào công viên nữa, Chỗ ngồi này   … như cỗ tích ngày xưa” Chỉ mấy câu mà tác giả diễn tả được mối tình lớn, lớn như chuyện cỗ tích.

KTD Khăn đỏ.jpg


Đọc thơ Khúc Thụy Du ta không thấy tác giả trau chuốt chữ nghĩa, làm dáng trí thức, Thơ Khúc Thụy Du đầy ắp cảm xúc được uốn nắn qua tâm hồn.  Cùng với sóng nước Cỗ Chiên, hoa bưởi, hoa cau hồn nhiên, dung dị. Thơ KTD đầy ắp tâm sự và những cảm xúc từ cuộc sống. Đôi khi chúng ta gặp một vài danh từ triết học Phật giáo trong thơ KTD, đó chỉ là nét chấm phá trong đời sống hoà vào thơ làm cho tên tuổi Khúc Thụy Du như phố, như ruộng đồng nam bộ  - thiệt thà và rông lượng.

Là phụ nữ, đang là bà ngoại mẫu mực, thơ Khúc Thụy Du chỉ là những hoài niệm xa xót thời con gái, những ước mơ chỉ để mà mơ ước về tương lai, một tương lai phập phồng của tuổi thơ còn sót lại, đó chính là nguồn thơ trong KTD.
Một phi thuyền bay vào vũ trụ khi sức đẩy lớn hơn trọng lượng chính nó và sức hút quả đất.  Khúc Thụy Du cũng vậy, không phải sức hút quả đất mà là gánh nặng gia đình, để có những bài thơ hay.

ABCDE.jpg

https://www.blogger.com/blogger.g?blogID=6752023317226760217#editor/target=post;postID=280449924985544641

Comments

Popular posts from this blog

Ở MỘT GÓC RỪNG

                                 Ở   MỘT   GÓC   RỪNG Say đủ thứ, Sao em không say một cuộc tình Rừng ơi ngàn vạn thân danh mộc Chẳng lẻ thiếu đi một gốc tùng Chẳng lẻ rồi em cùng thiếu phụ Cùng với thời gian cùng thiên thu ! Theo gió tàn phai ôm nhan sắc Thổi xuống trần gian lạnh kiếp người Em ơi, em ơi hề Em ơi Nắng tươi màu lá em là nắng Mưa bạt trời xanh em như mây Biển dạt daò xô em hoá sóng Vỗ nát trời xưa ghềnh đá im Hỏi trong nhân thế từng hạt máu Giọt nào chưa say với con tim Trăm năm chưa đủ cho đời sống Hỏi thử  ngàn năm có được khôn g.
LỜI HẸN .
CUNG TÍCH BIỀN MÙI CỦA GIÓ MÙA  . Ngòai bảy mươi tuổi, hãy còn khỏe mạnh, minh mẫn; từ bao năm, Cụ Gàn tiêu biểu cho niềm vui, lòng tận tụy với xã hội. Ngồi gần cụ, bên cốc cà phê, năm ba bè bạn, thì thật thú vị, vì sự dẫn dắt câu chuyện, lý giải các sự kiện lịch sử, văn chương, triết học.  Kiến thức sâu rộng, biết nhiều ngoại ngữ nên nguồn đọc của cụ Gàn không lệ thuộc vào sách nhập nội thông qua dịch thuật. Cách nói ngắn gọn, hàm súc, nhiều ẩn dụ, đậm chất hài huớc. Giọng cụ hiền hòa, hấp dẫn; không dạy đời, không cường điệu; rất chân tình, nhưng thẳng thắn, vì tôn trọng sự thật.  Cụ là nguồn tư liệu phong phú cho các ký giả trẻ muốn tìm hiểu sinh họat của Sài Gòn cũ, từ chuyện chính trường đến chỗ ăn chơi, nhà hàng vũ trường; từ tổ chức guồng máy hành chính đến hệ thống quân đội. Cụ là cố vấn đặc trị thiếu hụt kiến thức nhiều mặt, cho quý vị thạc sĩ tiến sĩ nội địa có ngọn mà thiếu cái gốc, đang giảng dạy ở một số Đại học hiện nay.  Cụ Gàn n...